Thứ Sáu, 23 tháng 2, 2018


GẶP NHAU MỪNG XUÂN MẬU TUẤT
=00=
Hai nghìn mười tám năm nay
Mừng xuân Mậu Tuất sum vầy bà con
Tình cảm nồng thắm sắt son
Giữ ngọn lửa ấm mãi còn bên nhau…
                                       (Nguyễn Hồng Trân)

Thứ Tư, 14 tháng 2, 2018

                                NỖI LÒNG THỔN THỨC 
               MỖI KHI TẾT ĐẾN-XUÂN VỀ
                                (Nguyễn Hồng Trân)
Cứ mỗi lần Tết đến, xuân về là tôi cứ vui buồn xen lẫn qua một thời gian… Vui vì đã cố gắng hết sức mình làm được nhiều việc có ích cho xã hội và gia đình từ cái thời còn trai trẻ cho đến lúc già nua tóc bạc; nhưng buồn là nhớ đến những ngày trong tháng Giêng Âm lịch, ba tôi thoi thóp cố hít thở không khí mùa xuân cuối cùng của cuôc đời để về với Tổ tiên trong cảnh nước nhà đang bị quân giặc mới xâm chiếm.
Năm 1954, đất nước hòa bình, tôi về viếng mộ ba tôi, lòng tôi bùi ngùi xúc động… Sau đó tôi làm bài thơ khắc trên bình phong trước lăng cha.


          
              TIẾC CHA-THƯƠNG MẸ
                         ==00==
Đinh Hợi cha về với Tổ tiên,
Mẹ buồn tủi phận dạ ưu phiền.
Tiếc cha sự nghiêp còn dang dở,
Thương mẹ cuộc đời quá bấp bênh.
Ba đứa con côi đau thỉnh thoảng,
Một mình mẹ góa bệnh thường xuyên.
Bà con nội ngoại đều thương cảm,
Giúp đờ tận tình mãi chẳng quên.
                       (St: Nguyễn Hồng Trân)
Ghi chú: Ba tôi mất ngày 18 -01 năm Đinh Hợi (1947)

Thứ Sáu, 2 tháng 2, 2018


ẤN TƯỢNG CUỘC TỌA ĐÀM VỀ THÔNG TIN TƯ LIỆU
                                                    ==@@==
Sáng ngày 30-01-2018, chúng tôi được gặp nhau tại Viện Hàn Lâm Khoa học Xã Hội Việt Nam ở Hà Nội.
Đây là lần đầu tiên tôi được BGĐ của Thư viện KHXH thuộc VHL KHXH VN mời đến gặp gỡ để tọa đàm, trao đổi ý kiến về công tác thông tin tư liệu để cùng nhau nâng cao trách nhiệm bảo tồn và phát huy tác dụng của nguồn tài liệu, sách báo đối với bạn đọc.
Mặc dù tôi(Nguyễn Hồng Trân)- nguyên Giảng viên chính Đại học Tổng hợp Huế, kiêm GĐ Thư viện nhà trường đã nghỉ hưu lâu năm(gần 20 năm), nhưng tôi vẫn đam mê việc sưu tầm những tài liệu, sách báo, tạp chí… về Văn hóa và Lịch sử để giúp cho học sinh, sinh viên, giáo viên và các nhà nghiên cứu có thêm nguồn tài liệu để tham khảo vận dụng hữu ích cho xã hội. Điều đó cũng làm tăng thêm niềm vui tuổi già của tôi.
Xin đưa lên một số hình ảnh chúng tôi trong buổi trao đổi đó gồm có: TS. Lê Hải Đăng là Viện Phó và Gđ Thư viện KHXH, cô Trần Kim Thoa- nguyên Trưởng phòng Bổ sung TL, cô Nguyễn Thúy Bình- Trưởng phòng Bổ sung và các chuyên viên, cán bộ Thư viên…

Không khí tọa đàm trao đổi rất cởi mở, chân thành và xây dựng. Điều đó đã để lại ấn tượng tốt đẹp trong lòng người tham dự…



Thứ Ba, 16 tháng 1, 2018


ĐẦU NĂM 2018, CHÚNG TÔI ĐẾN THAM QUAN
BẢO TÀNG DÂN TỘC HỌC HÀ NỘI
==@@==
Đây là một Bảo tàng rộng lớn ở Việt Nam và cả Đông Nam Á. Trong Bảo tàng này trưng bày rất nhiều hiện vật có giá trị về những tập tục, dụng cụ lao động làm ăn, các loại hình nhà cửa các dân tộc và những nghề nghiệp thủ công truyền thống đa dạng của họ. Mỗi gian trưng bày của Bảo tàng đều có đặt một TiVi chiếu những bộ phim về đời sống và hoạt động của các dân tộc. Qua đó, những du khách trong và ngoài nước có thể hiểu biết được tương đối về cuộc sống của đồng bào dân tộc Việt Nam và những chính sách
của Nhà nước Việt Nam ưu tiên cho họ để bảo đảm đời sống và an ninh chính trị, an toàn xã hội…
       Xin giới thiệu một số hình ảnh ở trên là ngày chúng tôi đến tham quan tại Bảo tàng này trong những ngày đầu năm 2018.


Thứ Tư, 3 tháng 1, 2018


NĂM MỚI-CẢM XÚC TUỔI GIÀ
                     ==@@==
Năm mới nay đã đến rồi
Ta lên tuổi hạc tám mươi năm tròn
Nhớ thời trai trẻ lòng son,
Cuộc đời chìm nổi vẫn còn nhớ dai...

                   (Nguyễn Hồng Trân)

Thứ Hai, 1 tháng 1, 2018


MỘT BUỔI LỄ TƯỞNG NIỆM ĐẦY ẤN TƯỢNG
   ==@@==
                 (Do Nguyễn Hồng Trân -giới thiệu vắn tắt)

          Vào nững ngày cuối năm 2017, mọi người đang bề bộn việc này, việc khác để chuẩn bị kết thúc năm 2017 và đón chào năm mới Dương lịch 2018, nhưng ai cũng rất vui khi nhận được giấy mời đến dự buổi Lễ Tưởng niệm Tướng Cao Văn Khánh tại tầng 19 của khách sạn lớn Pan Pacific số 1 đường Thanh Niên Hà Nội vào chiều ngày 28-12-2017.
        Mặc dù trời Hà Nội hôm đó gió rét và mưa bay, nhưng mọi người đã đến đông đúc vui vẻ, chào đón nhau tay bắt, mặt mừng chuyện trò râm ran như đến thăm nhau ngày Tết. Có người từ những nơi xa Hà Nội đến dự.
Bà GS.BS.Nguyễn Ngọc Toản(vợ Tướng Cao Văn Khánh) cũng với các con cháu ra đón tiếp các vị khách mời đến dự. 
Vào buổi Lễ Tưởng niệm này, đầu tiên là lời phát biểu của anh Cao Quý Bảo (con ông Khánh và bà Toản) đại diện gia đình khai mạc buổi Lễ. Tiếp đến là bài diễn văn của GS. Chu Hảo về tiểu sử và sự nghiệp của Tướng Cao Văn Khánh. Sau đó là những lời tâm tình của các vị bạn bè người thân và bà con với Tướng Cao Văn Khánh. Đặc biệt có 5 cụ già trên 90 tuổi đã từng đồng cam, cộng khổ trong thời chiến tranh chống giặc cùng với vị Tướng Cao Văn Khánh cũng nhiệt tình đến dự và phát biểu về những kỷ niệm sâu sắc, nồng nàn, oanh liệt trong đời lính Cụ Hồ…
Tại buổi tưởng niệm này, mọi người được nghe giới thiệu về cuốn sách: "Tướng Cao Văn Khánh-Hồi ức lịch sử". Sau đó, co con gái út của bà Ngọc Toản và ông Khánh là Bảo Vân đã thuyết minh và trình chiếu những hình ảnh và đoạn phim tài liệu năm xưa liên quan đến cuộc đời binh ngũ hùng tráng của Tướng Cao Văn Khánh và đồng đội của ông trên các chiến trường Điên Biên Phủ, Đồng Chum, Khe Sanh… mà do cô Bảo Vân sưu tầm rất công phu qua nhiều năm trước nhờ sự tận tình trợ giúp của các cựu chiến binh cùng thời với cha mình đánh giặc năm xưa. 
Sau đó,cụ Đặng Văn Việt (98 tuổi) đại diện cho Ban liên lạc Hội Đoàn Thanh niên Tiền tuyến ở Huế ngày xưa phát biểu. Sau cùng là phát biểu của nhà báo Phan Quang(người anh em cô cậu ruột với Tướng Cao Văn Khánh).
Kết thúc chương trình Lễ Tưởng niệm, bà Ngọc Toản thay mặt gia đình có lời cảm tạ đến các quý vị đại biểu đã đến dự. Sau đó mọi người giao lưu chuyện trò, đồng thời dự tiệc đứng tại Khách sạn đó một cách thoải mái vui vẻ rồi ra về...

Ở trên là một số hình ảnh về buổi Lễ Tưởng niệm ấy…


Chủ Nhật, 17 tháng 12, 2017

12 NGÀY ĐÊM HÀ NỘI RỰC LỬA ANH HÙNG
ĐÃ ĐÁNH BẠI CHIẾN DỊCH B52 CỦA GIẶC MỸ
                          (Nguyễn Hồng Trân sưu tầm và tóm lược)
Cuộc tập kích đ­ường không với quy mô lớn, chủ yếu bằng máy bay B.52 của đế quốc Mỹ đối với miền Bắc cuối tháng 12-1972 kéo dài 12 ngày đêm từ 19h15 ngày 18-12 đến 07h00 ngày 30-12-1972.
Tổng thống Mỹ Ních-xơn đã lệnh cho toàn bộ máy bay chiến lư­ợc B.52 và các loại máy bay chiến thuật ở khu vực Đông Nam Á, có 193/400 chiếc xấp xỉ 50% tổng số máy bay B52 của toàn nư­ớc Mỹ tiến công, trút xuống miền Bắc nước ta một khối lư­ợng bom đạn khổng lồ, hòng đè bẹp ý chí chiến đấu của quân và dân ta. Nh­­ưng quân và dân ta đã anh dũng kiên cường đánh trả, đập tan cuộc tập kích đ­­ường không chủ yếu chiến l­ược bằng máy bay B.52 của Mỹ, buộc đế quốc Mỹ phải ký Hiệp định Pari chấm dứt chiến tranh xâm l­­ược Việt Nam, rút hết quân đội Mỹ về nước.
-Trong đêm đầu tiên 18-12 và rạng ngày 19-12, Mỹ huy động 90 lần chiếc B.52 ném 3 đợt bom xuống Hà Nội, 8 lần chiếc F.111 và 127 lần chiếc máy bay chiến thuật bắn phá các khu vực nội, ngoại thành. Mỹ đã ném khoảng 6.600 quả bom xuống 135 địa điểm thuộc Hà Nội, 85 khu vực dân cư bị trúng bom làm thương vong 300 người. Quân và dân ta bắn rơi 3 máy bay B.52 (2 chiếc rơi tại chỗ), 3 máy bay chiến thuật (2 chiếc F4, 1 chiếc A7).
-Hồi 22h ngày 26/12/1972, Không quân Mỹ đã cho máy bay B52 đến ném bom rải thảm dọc phố và khu chợ Khâm Thiên phá hủy ngay lập tức 534 ngôi nhà, làm chết 278 người, trong đó có 40 cụ già, 56 trẻ em, 94 phụ nữ, 97 nam giới. Số người bị thương là 290 người; 178 trẻ em bị mồ côi ngày đó
-Sáng 27/12/1972, máy bay Mỹ vẫn tiếp tục quần thảo trên bầu trời Hà Nội.
Không chỉ Khâm Thiên mà Bệnh viện Bạch Mai, khu tập thể 8/3... cũng bị B52 tàn phá. Hàng trăm người phải chịu nỗi đau mất người thân, không còn nhà cửa…
Tóm tắt kết quả chung cuộc:
- Trong 12 ngày đêm chiến dịch “Hà Nội - Điện Biên Phủ trên không” quân và dân miền Bắc đã bắn rơi 81 máy bay Mỹ các loại, trong đó có 34 chiếc B-52 (16 chiếc rơi tại chỗ), 5 chiếc F-111 (2 chiếc rơi tại chỗ) và 42 máy bay chiến thuật các loại. Tiêu diệt và bắt sống nhiều giặc lái Mỹ.
- Riêng Quân chủng Phòng không-Không quân bắn rơi 53 máy bay các loại, trong đó có 32 chiếc B-52 (16 chiếc rơi tại chỗ). Các lực l­­ượng hỏa lực: Tên lửa, Không quân, Pháo phòng không đều lập công bắn rơi B-52.
-Về phía ta, có bị hư hỏng một số trận địa tên lửa và cao xạ phòng không; một phi công chiến đấu đã hy sinh./.



Thứ Hai, 11 tháng 12, 2017


CHUYỆN VỀ HỒ TRÚC BẠCH HÀ NỘI
(Nguyễn Hồng Trân sưu tầm và biên tập)
Hồ này là một phần của Hồ Tây, theo cụ Doãn Kế Thiện (người am hiểu về Hà Nội xưa) cho biết là do đắp đê Cố Ngư (thế kỷ 17) mà tách ra thành hai hồ, một lớn, một nhỏ. Đê Cố Ngư sau đọc chệch ra là Cổ Ngư. Ngày 16/10/1958, Bác Hồ đến thăm công trường Đoàn Thanh niên đắp con đường rộng trên đê Cổ Ngư và đặt tên là đường Thanh Niên.

Bờ hồ phía nam xưa có làng Trúc Yên, chúa Trịnh Giang (1729-1740) cho xây một cung điện gọi là Trúc Lâm viện, sau thành nơi an trí của các cung nữ phạm tội, họ lấy nghề dệt lụa để sinh sống. Lụa dệt rất đẹp, dân ưa dùng gọi là lụa làng Trúc Bạch (Bạch chữ Hán nghĩa là lụa) do đó mà thành tên hồ Trúc Bạch. Giữa hồ có một đảo nhỏ, trên có đền Cẩu Nhi, tương truyền có từ thời Lý. Hồ này nhỏ chỉ gần 3 hecta với chu vi chừng hơn 3 Km, chỗ sâu nhất chỉ hơn 3 mét.
Hồ này ghi lại một dấu ấn lịch sử của quân và dân Hà Nội đã bắn hạ một máy bay giặc Mỹ trên bầu trời Hà Nội rơi xuống hồ Trúc Bạch. Đó là vào ngày 26.10.1967, chiếc phi cơ A-4E Skyhawk của không lực Hoa Kỳ bị một tên lửa của quân ta bắn trúng khi tên thiếu tá phi công Mỹ John Sidney McCain đang thực hiện nhiệm vụ bắn phá và ném bom lần thứ 23 của ông trên bầu trời miền Bắc Việt Nam. 
Khi chiếc máy bay ông lái bị quân ta bắn trúng, ông liền phóng dù ra khỏi chiếc phi cơ và rơi xuống Hồ Trúc Bạch. Quân dân ở Yên Phụ đứng trên bờ quan sát, còn anh Lê Trần Lụa cầm con dao nhảy xuống hồ cùng với ông Ổn bơi sau cùng nhiều thanh niên tiến đến tên phi công Mỹ để cắt dây dù cuốn nhùng nhằng quanh thân nó, cứu nó đang bị thương gãy tay, chân đưa lên bờ và cũng coi như anh Lụa và ông Ổn là hai người đầu tiên đã bắt sống được tên giặc Thiếu tá Không quân Mỹ lái chiếc máy bay A4E định bắn phá nhà máy điện Yên Phụ(gần hồ Trúc Bạch).
Đây là một trong 10 chiếc máy bay bị bắn rơi cùng ngày. Sau đó ông ta bị giam giữ ở nhà tù Hỏa Lò Hà Nội trong 5 năm rồi được thả về Mỹ. Sau này, để ghi nhớ lại sự kiện lịch sử bắt sống giặc lái Mỹ trên hồ Trúc Bạch Hà Nội, người ta đã cho dựng một bức phù điêu về chứng tích đánh giặc Mỹ của quân và dân Thủ đô Hà Nội.
Về sau John Sidney McCain trở thành một Thượng nghị sĩ của Chính phủ Mỹ và tỏ rõ thái độ phản đối chiến tranh của Mỹ ở Việt Nam. Ông đã làm mất thể diện quân đội Mỹ qua việc nhìn nhận mình là "giặc Lái" (Air Pirate) và lời tuyên bố của ông là "tôi là một tội nhân chiến tranh, tôi đã bỏ bom sát hại đàn bà và trẻ em vô tội ở Viêt Nam." (I am a war criminal; I bombed innocent women and children in Vietnam).
Về sau ông ta luôn có thiện chí với nhân dân Việt Nam và tỏ thái độ ủng hộ Việt Nam trong cuộc đấu tranh chính nghĩa để giành độc lập và hòa bình cho đất nước./.





Thứ Tư, 22 tháng 11, 2017





            MẤY NGÀY CHÚNG TÔI DU NGOẠN QUY NHƠN
                        (Tùy bút của Nguyễn Hồng Trân- nguyên GV trường ĐHKH- Huế)
                                                                        ==@@==
Trong tuần trước (từ  ngày 8 đến ngày 12/11/2017), Nguyễn Hồng Trân và vợ là Thái Lê Phương được cậu em Thái Lê Thắng mời vào du ngoạn ở Quy Nhơn và ở lại nghỉ ngơi, chơi vui ở khu FLC bên bờ biển Nhân Lý thật là thú vị…
          Trong những ngày lưu lại nơi đây, chúng tôi cùng nhau đi tắm biển, ngâm hồ nước sục trong khuôn viên Khách sạn 5 sao rất thoái mái. Có xe điện Túc-Túc chở khách đi tham quan vòng quanh khu FLC (Finance Land Commerce) của tập đoàn Thương mại - Tài chính -Đất đai). Trong vùng này có những biệt thự nhỏ nằm dọc bờ biển Nhân Lý để cho khách có nhu cầu nghỉ dưỡng cuối tuần được yên tĩnh thoải mái; lại có cả sân Gôn(golf) trên mấy mé đồi với những thảm cỏ xanh mướt làm mát mắt những tay chơi thể thao ở khắp nơi về thi thố tài năng… Nhiều du khách lại thích đi ngắm cảnh biển trời, lèn đá trên đèo Eo Gió rồi sang nhìn pho tượng Phật đứng theo hai phía (hướng vào đất và hướng ra biển); hoặc lúc trời yên biển lặng đi bằng ca- nô ra đảo Kỳ Co ngắm nhìn thắng cảnh thiên nhiên và nhân tạo hòa quyện nhau nổi bật giữa không gian biển trời, thật tuyệt vời cảm nhận…
          Hàng ngày đều có chuyến xe miễn phí chở khách đi về tp. Quy Nhơn tham quan một số di tích Văn hóa, Lịch sử, hoặc mua sắm, thưởng thức các món ẩm thực ở Quy Nhơn, Bình Định như món "bánh xèo tôm nhảy", "bánh ít lá gai", "chè nhớ", "nem tré"…
          Trước đây hơn 10 năm, tôi đã có dịp đi tham quan Bình Định cùng đoàn giảng viên Đại học Huế cũng rất thú vị, bổ ích, nhưng lần du ngoạn này chúng tôi cảm thấy vui mừng trước sự đổi thay nhiều về sắc thái đất đai, cảnh vật, đường sá, cầu cống, v,v…cũng như về thái độ ứng xử với du khách rất hồ hởi, thân thiện của người Quy Nhơn, Bình Định nói chung và các cán bộ nhân viên phục vụ tại KS 5 sao ở khu FLC nói riêng.
Một điều đặc biệt ngạc nhiên của chúng tôi là thấy những đồi cát khô cằn trên bán đảo sát bờ biển Nhân Lý nay đang trở thành những vùng có dự án xây dựng nhiều công trình về kinh doanh, thương mại, du lịch, thể thao, v.v…thật là ấn tượng!
Phải ghi nhận rằng tỉnh Bình Định đã tạo điều kiện cho các nhà đầu tư mạnh dạn nhảy vào tạo phúc lợi cho họ, đồng thời họ làm rạng rỡ, trù phú dần dần cho mảnh đất Bình Định được nâng cao đời sống cho nhân dân.
Chúng tôi cũng rất thán phục về tinh thần can đảm của tập đoàn FLC đã đem một núi tiền lo cho việc làm giàu chính đáng của họ và tạo ra công ăn, việc làm cho nhiều người lao động ở địa phương. Điều đó rất đáng hoan nghênh, khích lệ.
Chúng tôi thành tâm chúc cho tập đoàn FLC luôn luôn duy trì được sức lực để ngày càng phát triển bền vững sự nghiệp của mình và tạo được trong lòng dân niềm tin cậy, biết ơn và suy tôn xứng đáng./.

Thứ Năm, 19 tháng 10, 2017


VỀ VỚI MÙA THU HÀ NỘI
             ==@@==

Bao năm rồi tôi về lại Thủ đô
Bên gốc cây cổ thụ như đợi chờ
Mùa thu đến, lá vàng in bóng nước
Bao kỷ niệm ngày xưa hiện trong mơ…

Làn gió nhẹ làm rung rinh cành liễu
Gợi bao điều dĩ vãng ẩn trong tôi
Thời sinh viên với tâm hồn mềm yếu
Mới quen nhau đã lưu luyến một thời…

Ai biết được tim tôi luôn thổn thức
Một tình yêu rạo rực đón thu về
Mong gặp lại những bạn bè thân thuộc
Thỏa tâm tình kể chuyện cho nhau nghe…

Nước hồ Gươm vẫn xanh rêu tĩnh lặng
Bóng Tháp Rùa yên ắng dưới trời trong
Xung quanh hồ du khách dạo thong dong
Lòng cảm xúc một tình thu sâu nặng…

Hà Nội vẫn không quên người xa vắng
Hẹn ngày về đón ánh nắng thu mơ
Tình cảm chứa chan trải dài năm tháng
Như nước hồ Gươm không cạn bao giờ …
                           =@=

(Nguyễn Hồng Trân-nguyên GV. ĐHKH-Huế)