Thứ Sáu, 25 tháng 4, 2014

HOÀNG HÔN VỀ TRÊN SÔNG QUÊ
                        ==00==
                Nguyễn Hồng Trân

Hoàng hôn trên sông quê
Đợi thuyền ghe trở về
Cập bến bờ thương nhớ
Man mác hồn say mê…
               

Ánh hồng xuống chân trời
Băng qua những sông suối
Tìm mặt nước chơi vơi
Đắm mình trong khát vọng             

               
Hoàng hôn đang thầm lặng
Thủ thỉ với mây trời
Rụt rè như e thẹn
Ta muốn nhìn mãi thôi.

                
Những chiều hè vẫn thế
Ta đợi hoàng hôn về
Nhìn mặt nước ánh hồng
Gợi cảm mối tình quê.

               
Em ơi, anh biết lắm
Hoàng hôn là hết nắng
Nhưng còn nắng trong lòng
Tối khuya càng thêm  ấm.

               
Trong những đêm thanh vắng,
Ai hiểu được mặt trời.
Đem hoàng hôn đi đâu?
Để con trùng than thở…
               
Da diết lắm em ơi!
Trời xa xôi, vời vợi .
Đất mong mỏi, hoàng hôn.
Qua đêm dài yên tĩnh.


Sáng sớm cỏ đầy sương.
Long lanh dưới mặt trời.
Như muôn ngàn viên ngọc.
Cứ lặng lẽ  rơi rơi.

                
Thấm xuống đất mãi hoài..
Em ơi, ai có hiểu
Anh mong điều kì  diệu:
Em hiểu hết lòng anh.

                
Anh ước thành sương rơi
Trên tóc em hóa ngọc
Khi bình minh chiếu rọi
Lấp lánh giữa đất trời...   
                      NHT




Thứ Năm, 17 tháng 4, 2014

     HẬU DUỆ HAI BÀ TRƯNG Ở INDONESIA

Các nhà nghiên cứu ở Indonesia tán thành giả thuyết người Minangkabau từ Việt Nam phiêu bạt đến Indonesia. Nhiều đoạn phim quảng bá du lịch cho đảo Sumatra đã tuyên bố tổ tiên người Minangkabau là người Việt đã di cư đến Nam Dương bằng thuyền, nhằm nhấn mạnh sự độc đáo của nền văn hóa Minangkabau.
Theo giả thuyết nhà nghiên cứu độc lập Trương Thái Du đưa ra, sau thất bại của cuộc khởi nghĩa Hai Bà Trưng, vào cuối năm 43 một bộ phận người Việt đã lên thuyền chạy trốn ra khơi và dạt vào Eo biển Malacca nhờ gió mùa Đông Bắc. Tiếp đó, họ định cư tại khu vực phía Tây đảo Sumatra và trở thành dân tộc Minangkabau ngày nay.
Tộc người này theo chế độ thị tộc mẫu hệ giống như người Việt cổ. Người nữ giữ quyền thừa kế trong thị tộc gọi là Turun Cicik, em gái của Turun Cicik nằm trong hàng thừa kế thứ hai gọi là Turun Nyi. Hai danh xưng này rất giống tên gọi của hai chị em Trưng Trắc, Trưng Nhị.
                                          ==00==
Ghi Chú: Trên đây là thông tin mà Hồng Trân(Hội viên Hội lịch sử Việt Nam) mới biết được vài tuần nay. Sự thực thế nào chưa được khảo sát và kiểm chứng. Kính mong các nhà khoa học ngành sử học trong nước và nước ngoài thẩm định lại xem thực ư thế nào? Giả thyết đó đã được thuyết phục chưa? Ai biết thêm về thông tin này, xin gửi về theo email của Hồng Trân như sau:   nghongtran38@gamil.com
Xin chân thành cám ơn.
                                                      ==00==
Phụ lục
Trong sách Đại Nam quốc sử diễn ca có đoạn kể về cuộc khởi nghĩa của Hai bà Trưng thành bài vè đã trở thành quen thuộc đối với người Việt:
Bà Trưng quê ở Châu Phong
Giận người tham bạo thù chồng chẳng quên
Chị em nặng một lời nguyền
Phất cờ nương tử thay quyền tướng quân
Ngàn tây nổi áng phong trần
Ầm ầm binh mã xuống gần Long Biên
Hồng quần nhẹ bước chinh yên
Đuổi ngay Tô Định, dẹp yên biên thành
Kinh kỳ đóng cõi Mê Linh
Lĩnh Nam riêng một triều đình nước ta
Ba thu gánh vác sơn hà
Một là báo phục hai là Bá Vương
Uy danh động tới Bắc Phương
Hán sai Mã Viện lên đường tấn công
Hồ Tây đua sức vẫy vùng
Nữ nhi địch với anh hùng được sao!
Cẩm Khê đến lúc hiểm nghèo
Hai Bà thất thế cùng liều với sông!
Trước là nghĩa, sau là trung
Kể trong lịch sử anh hùng ai hơn.
Hàng năm, vào ngày 6 tháng 3 âm lịch, là ngày giỗ hay là lễ hội tưởng nhớ Hai Bà. Sau này chúng ta lồng ghép vào ngày kỷ niệm Quốc tế Phụ nữ 8-3 để làm lễ hội.

Thứ Hai, 7 tháng 4, 2014

   HỒI ẤY VÀ BÂY GIỜ …
              ==00==         
    
Hồi ấy ước vọng biết bao,
Cái thời trai trẻ thuở nào thật vui.
Bạn bè nam nữ tới lui,
Cùng nhau chia sẻ ngọt bùi đắng cay.
Cười đùa ca hát nồng say,
Hân hoan, thích thú tràn đầy tình thương.
Bây giờ tóc đã tuyết sương,
Tâm hồn xanh thắm trên đường quy tiên.
Quy luật tạo hóa tự nhiên,
Ai cũng đến lúc về miền cõi âm.
Sống cho thanh thản tấm thân,
Coi trọng tình nghĩa chân thành với nhau.
                         ==00==
                    Nguyễn Hồng Trân
       Hà nội, xuân năm Giáp Ngọ- 2014.
Ghi chú: Hồi ấy tôi 22 tuổi và bây giờ đã 77 tuổi rồi. 55 năm trôi qua thật nhanh. Mong sao cuộc sống được SK và an bình.

Thứ Tư, 2 tháng 4, 2014

BÍ ẨN CỦA LÒNG BÀN CHÂN
                        ==00==
(Nguyễn Hồng Trân sưu tầm và giới thiệu)
Ngày nay khoa học về Y học cơ thể con người dần dần người ta khám phá ra được nhiều điều thú vị và rất hữu ích cho con người luyện tập để nâng cao sức khỏe, trong đó có sự bí ẩn của lòng bàn chân.
Như chúng ta đã biết, hai bàn chân là nơi tập trung gánh chịu toàn bộ trọng lượng của cơ thể khi đi lại hoặc đứng yên. Các nhà Y học hiện đại đã nghiên cứu nhiều năm về hai bàn chân và cho rằng, hai lòng bàn chân đều chứa các vùng liên quan đến các bộ phận cấu tạo cơ thể người như đầu óc, cột sống, tai mắt và nội tạng của con người. Điều đó được minh họa theo hình ảnh đã nêu lên.
Nhờ đó, chúng ta nên quan tâm để luyện tập hàng ngày nhằm làm tăng cường cho sức khỏe. Cụ thể theo các lời khuyên của các bác sĩ như sau:
Buổi sáng ngủ dậy, tranh thủ tập lần lượt:
1.Dùng bàn tay phải, miết sát, xoa đi xoa lại lòng bàn chân trái khoảng 20-30 lần. Sau đó đổi sang tay trái, xoa lòng bàn chân phải và cũng làm như vậy.
2.Dùng ngón tay cái của bàn tay phải, miết sát, xoa đi xoa lại dọc mé dưới ngón chân cái của lòng bàn chân trái ở vùng biểu tượng có cột sống. Sau đó đổi chiều sang phía tay chân khác và cũng làm như vậy.
3.Dùng 4 ngón tay phải sát nhau và miết xoa khắp các vùng còn lại của lòng bàn chân trái với 20-30 lần. Sau đó đổi sang tay chân khác và cũng làm y như vậy.
4.Dùng ngón tay cái và ngón tay trỏ của bàn tay phải, cầm từng ngón chân của bàn chân trái rồi dùng ngón tay cái vuốt ngược lên 10-15 lần các ngón chân. Sau đó thay đổi bên ngón tay, bàn chân và cũng làm như vậy.
5.Khi trời lạnh, nên ngâm ngập hai bàn chân vào trong nước ấm trong 10-15 phút thì sẽ làm cho hệ thần kinh và nội tạng cơ thể được cải thiện dễ chịu.
Những điều vắn tắt nêu trên sẽ giúp ích cho các bạn luyện tập có hiệu quả.
           (Từ nguồn tài liệu của  nữ BS. Thái Lê Phương
      (Nguyên BS. Tim mạch ở BV Bạch Mai Hà Nội, Nguyên Trưởng phòng Bảo vệ sức khỏe CB tỉnh Thừa Thiên Huế).

Thứ Bảy, 29 tháng 3, 2014

 HAI CHỊ EM MÌNH-SAO EM ĐÀNH VĨNH BIỆT ĐI XA?...
                              ==00==
(Thái Lê Phương-chị gái cô Sao Mai)

Em đã đi xa thật rồi Mai ơi! Em ra đi không một lời từ biệt. Ôi đau đớn quá em ơi! Nỗi đau quặn thắt. Làm sao chị tin đây là sự thật! Chỉ mới mới hôm qua chị em mình mới chuyện trò tâm sự. Chuyện xây nhà thờ Chi đã bắt đầu ổn định; chuyện bà con quê hương. Chị em nói cười vui vẻ và chỉ qua một đêm thôi, mà tử biệt, phân ly-âm dương cách trở, vì cơn bệnh đột quỵ tai ác đã cướp mất đời em.
Ôi, cuộc đời sao nghiệt ngã vậy em? Cũng chỉ mới đây thôi, mỗi lần về quê bao giờ cũng có em mong đợi, dõi theo mỗi bước chị đi về quê. Em cứ hỏi: “chị về đến đâu rồi?, Mỹ Chánh hay Diên Sanh?” Rồi khi bước xuống tàu đã có em đứng đón chị đó rồi. Chị mừng quá rồi hai chị em tươi cười vui vẻ. Chị em mình lại bên nhau ra chợ Quảng Trị mua mấy thứ đồ ẩm thực ưa thích rồi uống nước giải khát ở quán bờ sông Thạch Hãn. Chiều chiều, hai chị em cùng đi viếng lăng mộ ông bà, má ba…
Những ngày đi xa, chị luôn nhớ về quê mình da diết. Quê hương chính là cái nôi của chị em đó, là nỗi nhớ mong, là những ngày sum họp; là lúc vui buồn có nhau… Là những ngày chị em mình gần gũi với ba má và quây quần bên những bữa cơm có rau sâm, rau má, rau khoai trong vườn nhà. Má cười đôn hậu với bao câu chuyên kể về cuộc đời và những khó khăn mà ba má đã vượt qua. Tất cả, tất cả đã theo chúng ta mà nuôi chúng ta khôn lớn. Giờ đây em đã bỏ chị mà đi rồi. Mỗi lần về, có ai mong đợi chị nữa đây? Có ai để sẻ chia nỗi buồn vui, thông cảm sâu sắc như hai chị em mình đối với gia đình, con cháu…
Em nói: “Cứ thương chị ở vào cái tuổi “xưa nay hiếm”, không biết sẽ còn về quê được bao nhiêu lần nữa; không biết chị em mình có được bao nhiêu lần đón đưa nhau nữa?”- Em nói vậy mà hóa thành sự thật. Em đã bỏ chị mà đi, đi xa mãi mãi không về. Sao lại vô lý vậy em? Trước mắt em còn cả một khoảng trời rộng mở, với bao dự định cho cuộc sống gia đình trong tương lai. Mừng cho con cái đã trưởng thành. Bạn bè em đang hẹn ngày gặp mặt… Vậy mà em đã bỏ lại tất cả không đợi chờ ai!...
Em đứa con út của gia đình là điểm tựa, là nỗi nhớ niềm thương của anh, chị khi nghĩ về gia đình, quê hương là nơi đong đầy những kỷ niệm về ba má, bà con, thôn xóm; là sợi dây tình cảm gắn kết gia đình các anh, các chị với quê hương, xứ sở. Vậy mà em lại bỏ đi nhanh như vậy!... Vẫn biết là trong cuộc đời có nhiều cuộc chia ly, nhưng chia ly có hẹn ngày gặp lại, còn em ra đi lần này là mãi mãi biệt tăm… Còn mong đâu ngày gặp lại em tôi. Chị không thể tin, dù đó là sự thật. Sự thật buồn đau tận cùng gan ruột. Chị cứ muốn gọi vào số điện thoại cho em như những lần trước, nhưng tất cả đã rơi vào im lặng. Làm sao còn nói được với em đây, và làm sao còn nghe giọng nói của em nữa!..
Giờ đây em đã nằm yên trong lòng đất mẹ một mình. Ngày đêm    lạnh lẽo, vắng vẻ đìu hiu. Chị hiểu bây giờ quê hương ta trong lòng đất, có một phần xương cốt của ông bà, ba má chúng mình và của cả em  đó. Cầu mong sao đất quê hương luôn ấm áp, ấp ủ cho em, cho hương hồn em luôn thanh thản, siêu thoát về miền cực lạc. Chị hy vọng rằng, chết chưa phải là hết, phải không em? Em luôn hiện hữu mãi mãi trong tâm trí các anh, các chị, bà con, bạn bè và mọi người quen thuộc …
Gửi đến em muôn vàn nhớ thương.
Vĩnh biệt đứa em gái út của chị.
    Chị Thái Lê Phương.

Thứ Năm, 27 tháng 3, 2014

                          NỖI ĐAU THƯƠNG BẤT NGỜ
                                            ==00==
Ôi, nỗi đau thương quá bất ngờ em Sao Mai ơi!
Biết tin em qua đời vì đột qụy bệnh tim vào một buổi sáng mùa xuân năm Giáp Ngọ (2014), vào ngày Mậu Tý(18), Tháng Đinh Mão(T 2). Cái ngày em vĩnh biệt trần gian về với Tổ tiên, thật quá bất ngờ, làm anh chị Nguyễn Hồng Trân, Thái Lê Phương và các cháu Phong Lan, Phong Ly đều sững sờ, tuôn trào nước mắt, đau thương vô cùng!...
Em là một giáo viên dạy Toán trường THPT Thành Cổ Quảng Trị, đã sát cánh, kề vai với người bạn đời đồng nghiệp, đồng môn, cùng quê, thôn Quy Thiện. Đã bao năm em vất vả cuộc đời giáo viên gắn bó với quê hương và tận tình chăm sóc chồng, nuôi dạy con chu đáo. Đồng thời em đã hết lòng gắng bó với nghề nghiệp trồng người cho xã hội.
Bao nhiêu lứa tuổi học trò của em đã trưởng thành rồi đi làm việc khắp nơi đều rất quý mến cô, thương nhớ cô như người mẹ hiền vui tính. Và cứ mỗi lần học sinh cũ về quê hương Quảng Trị, đều ghé thăm cô tỏ lòng tri ân, quyến luyến…
Ánh mắt, nụ cười thiện cảm, vui tươi; giọng nói nhẹ nhàng của cô giáo Sao Mai đã để lại ấn tượng thân thiết, kỷ niệm sâu sắc trong lòng học sinh không bao giờ phai nhạt. Mặt khác, cô Sao Mai giàu lòng nhân ái, cô luôn có tình thương với nhiều người, nên được nhiều người cũng thương yêu, quý mến cô. Cô luôn luôn có tinh thần trách nhiệm và tình cảm đối với ba, má, anh chị em của mình và cha mẹ, anh chị em bên chồng.
Hỡi ơi! Giờ đây cô Sao Mai không còn nữa, để lại bao thương tiếc cho gia đình, bà con, bạn bè, thân thuộc và học sinh khắp mọi xứ.
Tại lễ tang cô Sao Mai, đoàn người đã xếp hàng dài dài đến viếng suốt ngày tới tận đêm khuya. Có tới gần 80 vòng hoa và mấy chục bức trướng, liễn kính viếng, thương tiếc tiễn đưa cô thật trang trọng.
Tiếng sụt sùi khóc than trong từng đoàn người đến viếng làm cho anh chị em ruột thịt chúng tôi tuôn trào thêm nước mắt.
Ngày tiễn đưa cô giáo Sao Mai về nghĩa địa Đồng Rầm thôn Quy Thiện, đoàn xe tang nối đuôi nhau đưa linh cữu cô chạy chậm qua các trục đường chính của thị xã Quảng Trị rồi vòng đến trước cổng trường THPT Thành Cổ và dừng lại vài phút để linh hồn cô ghé lại thăm trường chào vĩnh biệt. Các lớp học trò mặc đồng phục và các thầy cô giáo chủ nhiệm đứng hai bên đường tiễn chào cô Sao Mai rồi cùng nhau đi bộ theo đoàn đưa tang về đến nơi an nghỉ cuối cùng của cô.
Ôi, số phận em Sao Mai của chúng tôi thế là xong. Em đã về với suối vàng, sang kiếp khác. Từ nay, chồng em sẽ cô đơn vắng người vợ hiền chăm lo sức khỏe, chia sẻ tâm tình; Các con cháu sẽ vĩnh viễn vắng bóng người mẹ, người bà đôn hậu đã hết lòng thương yêu con cháu.
Sao Mai em ơi! Anh Nguyễn Hồng Trân đây chỉ là người anh rể (chồng chị BS.Thái Lê Phương), nhưng em đã coi anh như là người anh ruột. Lúc nào em đối xử với anh cũng rất chân thành, tình cảm. Em đã hiểu lòng anh lúc vui buồn và chia sẻ, cảm thông thực lòng. Mẹ của anh và em gái ruột của anh cũng coi em như người con trong gia đình. Điều đó làm cho anh rất ấm áp tình thân Sao Mai à.
Từ nay, em không còn trên đời nữa, anh đau buồn lắm, thương tiếc em vô cùng, em ơi!...
Cầu mong siêu thoát hồn em
Thiên thu cực lạc nơi miền cõi âm…
                                   (Nguyễn Hồng Trân)

Thứ Sáu, 14 tháng 3, 2014

NHỚ CÂU HÒ NGÀY XƯA,
THƯƠNG NHỚ MẸ NHIỀU

“Chiều chiều ra đứng vườn cau,
Nhìn về quê mẹ, ruột đau chín chiều”.
Lòng con nhớ mẹ thương yêu,
Đời mẹ vất vả bao điều gian nan.
Ba mất sớm, mẹ khóc than,
Cô đơn góa bụa, mẹ càng tủi thân.
Mẹ lo lao động chuyên cần,
Nuôi đàn con nhỏ, dần dần lớn khôn.
Phong trần dáng mẹ héo hon,
Niềm vui quá ít, nỗi buồn nhiều thêm.
Đêm nằm mẹ ngủ không yên,
Chiến tranh chưa hết, ba miền đau thương.
Mẹ lo vững bước trên đường,
Cùng với đất nước đau thương tháng ngày.
Cũng may vận nước đổi thay
Hòa bình thống nhất chứa đầy niềm tin…
                    ==888==
                  Hà Nội, 6-3- 2014
         Nguyễn Hồng Trân(cựu GV ĐHKH Huế)

Thứ Bảy, 8 tháng 3, 2014

NHÂN NGÀY 8-3, NHỚ LẠI LỊCH SỬ TA
-CHUYỆN HAI BÀ TRƯNG KHỞI NGHĨA
                       ==00==
Trưng Trắc, Trưng Nhị là hai chị em sinh đôi (sinh vào ngày mồng một, tháng tám, năm Giáp Tuất, năm 14 CN), là con gái của Lạc tướng huyện Mê Linh (người đứng đầu bộ lạc huyện Mê Linh, thuộc tỉnh Vĩnh Phúc) thuộc dòng dõi Hùng Vương. Mẹ là bà Man Thiện. Hai Bà Trưng mồ côi cha sớm nhưng được mẹ quan tâm nuôi nấng, dạy con lòng yêu nước, rèn luyện sức khoẻ, rèn luyện võ nghệ. Chồng bà Trưng Trắc là Thi Sách, con trai Lạc tướng huyện Chu Diên. Lúc bấy giờ nhà Đông Hán đang cai trị hà khắc nước Việt, viên tướng Thái thú Tô Định là người vô cùng bạo ngược, tham lam. Hai bà cùng Thi Sách chiêu mộ nghĩa quân, chuẩn bị khởi nghĩa, nhưng Thi Sách bị Tô Định giết chết. Hận giặc hãm hại nhân dân, giết hại chồng mình, Trưng Trắc đã cùng em gái Trưng Nhị phát động cuộc khởi nghĩa ở cửa Sông Hát vào mùa xuân năm Canh Tý (năm 40 CN) là cuộc khởi nghĩa đầu tiên của nhân dân Âu Lạc toàn diện và rộng khắp, chống lại thế lực phong kiến phương Bắc ở đầu công nguyên. Cuộc khởi nghĩa ban đầu thành công, hai Bà xưng Vương đã tập họp được nhiều nghĩa quân để chống giặc, đã tiến đánh chiếm lại được nhiều ví trí quan trọng và chém sát thương tướng giặc Tô Định. Sau đó, vua Hán Vũ Đế sai bị tướng Mã Viện đem đại quân sang tấn công rồi vây hãm các căn cứ quân ta để tiêu diệt dần. Quân của Hai bà đã phản công kịch liệt vào năm Nhâm Dần(năm 42) đã tiêu diệt được nhiều toán quân của Mã Viện, nhưng về sau, lực lương quân ta giảm sút nhiều, đồng thơi lương thảo cũng cạn kiệt, tình thế nguy ngập không chống cự nổi với giặc. Cuộc khởi nghĩa đến đầu năm Quý Mão (năm 43)đã hoàn toàn bị thất bại. Hai bà Trưng không chịu để giặc bắt đã hiên ngang trầm mình xuống sông Hát tự vẫn(vào ngày 6-3) để giữ khí tiết.
Đó là cuộc khởi nghĩa do phụ nữ lãnh đạo duy nhất trong lịch sử dân tộc Việt Nam, lập nên một Nhà nước vương triều độc lập, thống nhất và tự chủ thời kỳ ấy. Chấm chấm dứt giai đoạn thống trị của phong kiến phương Bắc lần thứ nhất dài tới 246 năm (207 TCN - 39 CN).
Sử nước ta viết: ''... Trưng Vương là dòng dõi Hùng Vương, chị em đều có tướng dũng lược, căm giận Tô Định chính lệnh hà khắc tàn ngược tụ họp người các bộ, hăng hái dấy đội quân hùng mạnh, lừng lẫy uy danh, quận huyện hưởng ứng , cho nên lấy được 65 thành ở Lĩnh Ngoại, thu lại hết đất cũ Nam Việt, cũng là bậc hào kiệt trong nữ lưu..."
Hai Bà Trưng được coi là anh hùng dân tộc của Việt Nam, và được thờ cúng tại nhiều đền thờ, trong đó lớn nhất là Đền Hai Bà Trưngquận Hai Bà Trưng, Hà Nộiđền Hai Bà Trưng tại thôn Hạ Lôi, xã Mê Linh, huyện Mê Linh, tỉnh Vĩnh Phúc (nay là Mê Linh,Hà Nội) - quê hương của hai bà. Ngoài ra, nhiều nơi trong nước đã lập ra những đền miếu để tưởng nhớ về hai vị nữ anh hùng của dân tộc từ thời xa xưa.
Đại Nam quốc sử diễn ca có đoạn kể về cuộc khởi nghĩa của Hai bà Trưng đã trở thành quen thuộc đối với người Việt:
Bà Trưng quê ở Châu Phong
Giận người tham bạo thù chồng chẳng quên
Chị em nặng một lời nguyền
Phất cờ nương tử thay quyền tướng quân
Ngàn tây nổi áng phong trần
Ầm ầm binh mã xuống gần Long Biên
Hồng quần nhẹ bước chinh yên
Đuổi ngay Tô Định, dẹp yên biên thành
Kinh kỳ đóng cõi Mê Linh
Lĩnh Nam riêng một triều đình nước ta
Ba thu gánh vác sơn hà
Một là báo phục hai là Bá Vương
Uy danh động tới Bắc Phương
Hán sai Mã Viện lên đường tấn công
Hồ Tây đua sức vẫy vùng
Nữ nhi địch với anh hùng được sao!
Cẩm Khê đến lúc hiểm nghèo
Hai Bà thất thế cùng liều với sông!
Trước là nghĩa, sau là trung
Kể trong lịch sử anh hùng ai hơn.
Hàng năm, vào ngày 6 tháng 3 âm lịch, là ngày giỗ hay là lễ hội tưởng nhớ Hai bà, và hiện nay tại nhiều nơi trong nước Việt Nam cũng như cộng đồng người Việt tại nước ngoài đều làm lễ tưởng niềm đến ngày đó vào dịp  8 tháng 3.
                         Hà Nội tháng 3 năm 2014      
               Nguyễn Hồng Trân sưu tầm và biên tập lại

Thứ Hai, 3 tháng 3, 2014

   ẤN TƯỢNG VỚI DIỄN VIỄN VÂN TRANG            
                               ==00==

Vân Trang nét mặt dễ thương
Diễn viên thân thiện phim trường Việt Nam
Chào năm Giáp Ngọ mới sang
Chúc cho vai diễn cô càng hay thêm
Nụ cười, ánh mắt rất duyên
Làm bao khán giả đọng niềm mến yêu…
                         Nguyễn Hồng Trân